Hầu hết những khám phá vĩ đại của nhân loại đều bắt đầu từ sự hiếu kỳ của một cá nhân.
Sẽ ra sao nếu Christopher Columbus ngày ấy không có lòng hiếu kỳ, không đam mê những chuyến viễn du và cũng không khát khao chinh phục những vùng đất mới? Có thể bây giờ châu Mỹ vẫn là một bí ẩn của nhân loại và chưa từng xuất hiện trên bản đồ thế giới.
Sẽ thế nào nếu Isaac Newton ngày ấy không thắc mắc về quả táo rơi trúng đầu mình và tại sao nó rơi xuống đất chứ không phải bay ngược lên trời? Có thể bây giờ chúng ta vẫn chưa biết về trọng lực và chưa giải thích được việc Trái Đất xoay quanh Mặt Trời.
Sẽ thế nào nếu Albert Einstein không sẵn sàng hi sinh, trở thành một học sinh không toàn diện để khám phá những thứ bản thân tò mò? Có lẽ chúng ta đã không có một nhà bác học đại tài với nhiều lý thuyết vật lý quan trọng và một nhân vật truyền cảm hứng học hỏi không ngừng nghỉ.
Nếu bỏ đi những danh hiệu cao quý mà nhân loại đặt cho thì Columbus, Newton hay Einstein đơn thuần là những con người bình thường với sự say mê khám phá, lòng hiếu kỳ khác thường.
Cũng giống như vĩ nhân ở trên, Minnow trong câu chuyện “Nàng tiên cá và chiếc giày” là một nàng tiên cá nhỏ hết sức bình thường – nếu không muốn nói là có phần thua kém khi ở cạnh những người chị trác tuyệt của mình. Minnow hát chẳng hay, làm vườn hay huấn luyện cá cũn chẳng giỏi. Bởi vậy, cô bé thường bị người chị giỏi giang Calypso dè bỉu “chẳng ra trò trống gì”.
Ấy vậy mà Minnow có một “quyền năng” mà không một ai trong thủy cung sánh bằng: Minnow đầy lòng hiếu kỳ! Cô bé luôn đặt ra bao nhiêu là câu hỏi “tại sao, ở đâu, cái gì”. Chẳng mấy ai dưới thủy cung từng thắc mắc những điều ấy – chẳng hạn tại sao cua không có vây như cá, chứ đừng nói đến chuyện hiểu được những câu hỏi của Minnow. Calypso luôn xem những câu hỏi ấy thật là tào lao, vô bổ của một con nhóc rảnh rỗi, chẳng có chút giá trị nào trên đời.
Nhưng Minnow, với thừa lòng thiếu kỳ và sự kiên trì, vẫn không ngừng thắc mắc, cho đến một ngày sự tò mò dẫn cô bé đến một khám phá vĩ đại. Chính lòng hiếu kỳ, sự kiên trì và gan dạ, nàng tiên cá Minnow đã đem lại những phát hiện vĩ đại cho vương quốc dưới đáy biển vốn chưa từng biết đến sự tồn tại của đất liền. Trước Minnow, chưa một ai từng nghĩ về một vùng đất bên ngoài vương quốc, chưa một ai đủ dũng cảm và niềm tin để vượt đại dương bao la, chưa một ai đủ hiếu kỳ để thực hiện một cuộc khám phá, giải đáp những bí ẩn mà cuộc sống đặt ra. Einstein từng nói: “Tôi không hề có tài năng gì cả. Tôi chỉ vô cùng tò mò.” Minnow – với sự tò mò thánh thiện của mình, đã đem lại tri thức mới, khám phá mới cho vương quốc của mình.

Tuyệt vời hơn, trên hành trình tìm kiếm câu trả lời cho những thắc mắc của mình, Minnow còn tìm thấy đáp án cho ý nghĩa cuộc đời mình: Cô bé chính là một nhà khám phá tài ba và người kể chuyện đầy cảm hứng. Sau cùng, Minnow không phải “chả ra trò trống gì” như chị Calypso nói, bởi em đã tìm thấy sở trường, điểm nổi trội của bản thân. “Thì em sinh ra trên đời là để làm như thế mà!”, Minnow đầy tự hào, dõng dạc tuyên bố.
Tranh minh họa của tác giả kiêm họa sĩ K.G. Campbell mang đến một phong cách cổ điển của những cuốn sách cổ tích cho thiếu nhi đầu thế kỷ 20 – với màu nước và màu chì miêu tả một thế giới dưới nước xam xám lặng im, đồng thời cũng chứa đựng hương vị hiện đại khi nàng tiên cá của chúng ta có được hạnh phúc mà chẳng cần đến một vị hoàng tử nào. Ta sẽ thấy giữa đại dương mênh mông, lạnh lẽo ngập tràn sắc xanh-xám, mái tóc bạch kim, làn da trắng muốt và chiếc đuôi vảy vàng là điểm sáng duy nhất của khung tranh. Nhưng khi Minnow càng đến gần với thế giới loài người, sự lạnh lẽo, sắc xanh thăm thẳm của đại dương phải nhường chỗ cho những gam màu ấm áp, tươi sáng hơn. Và khi Minnow trở lại vương quốc của mình cùng với những câu chuyện đầy lý thú về vùng đất kỳ lạ kia, ta thấy đại dương đã không còn quá ảm đạm như trước. Minnow như ánh mặt trời dưới đáy đại dương, mang đến ánh sáng cho vương quốc và tri thức cho cả triều đình của vua cha. Hơn hết, cô bé lan tỏa sự hào hứng, lòng hiếu kỳ đến những người xung quanh, khiến ai cũng rạng rỡ ra mặt.


Câu chuyện này cũng đầy hóm hỉnh vì những hiểu lầm của Minnow khi lần đầu tiên nhìn thấy chiếc giày và thế giới trên cạn. Cô bé không biết công dụng của chiếc giày nên dùng nó làm mũ. Cô bé còn nhầm lẫn những chú chim là bầy cá, những ngọn đồi là san hồ, những chậu hoa là tảo biển và ngôi nhà thì là chiếc vỏ ốc khổng lồ. Trí tưởng tượng của một em bé khi lần đầu tiếp xúc với điều mới lạ thật là mạnh mẽ và trù phú!
“Nàng tiên cá và chiếc giày” là câu chuyện cổ tích hiện đại, không dạy trẻ phải trở nên xinh đẹp và giỏi giang để trở thành một người vĩ đại, cũng không dạy trẻ phải tìm kiếm hạnh phúc ở một chàng hoàng tử, mà hướng đến việc:
- Khuyến khích trẻ tìm thấy sở trường của mình. Khi trẻ phát huy sở trường của mình, trẻ sẽ thực sự tỏa sáng.
- Động viên trẻ không ngừng tò mò, hiếu kỳ, đặt câu hỏi với thế giới xung quanh.
- Nhắc trẻ nhớ rằng không có ai là vô dụng. Mỗi cá nhân là một viên ngọc cần thời gian và công sức để mài giũa.
“Câu chuyện đi từng bước kiên định để truyền tải bằng được thông điệp của mình nhằm tôn vinh lòng hiếu kỳ, những chuyến viễn du và những câu chuyện phiêu lưu hấp dẫn.” (Theo Publishers Weekly)

Mời bạn đọc thêm về cuốn sách "Nàng tiên cá và chiếc giày" tại đây: https://crabitkidbooks.com/nang-tien-ca-va-chiec-giay-p30574062.html