
Mặc dù rõ ràng trẻ con rất thích đọc truyện tranh – khó có thể tìm thấy một đứa trẻ nào xung quanh chúng ta mà chưa từng cầm lên một cuốn truyện, nhưng hầu hết phụ huynh đều cho rằng “đây không được tính là đọc, truyện tranh không phải là một loại sách”.
Khi thấy trẻ quá say mê những cuốn truyện tranh, nhiều cha mẹ lo lắng con họ sẽ không đọc bất cứ thể loại nào khác, hoặc không phát triển được các kỹ năng cần thiết để đọc được những cuốn sách dài hơn. Vậy đọc truyện tranh có thực sự vô bổ, chỉ thuần mang tính giải trí chứ không mang lại giá trị giáo dục nào cho trẻ hay không?
Raina Telgemeier, một tác giả truyện tranh người Mỹ có sách bán chạy theo tờ New York Times, nhận định: Đọc truyện tranh đòi hỏi một trình độ đọc hiểu khác so với đọc một cuốn sách chỉ toàn chữ. Bởi lẽ câu chuyện của truyện tranh không chỉ nằm ở chữ, mà còn nằm ở tranh. Kỹ năng giải mã cả chữ lẫn hình là một kỹ năng ngày càng trở nên quan trọng hơn trong thời đại kỹ thuật số khi mà chữ và hình luôn đi liền với nhau.
Đây cũng là lý do mà trẻ con thường đọc một cuốn truyện tranh rất nhanh, rồi sau đó đọc đi đọc lại nhiều lần nữa. Ở lần đầu tiên, trẻ nắm được các ý chính của câu chuyện và ở những lần đọc tiếp theo, trẻ phải xem và nghĩ và đặt câu hỏi và tìm kiếm các gợi ý để có thể hiểu được toàn bộ câu chuyện. Trẻ thực sự ĐANG ĐỌC, trong khi vẫn tận hưởng tràn cười sảng khoái mà những cuốn truyện tranh mang lại!
Một lợi ích nữa của đọc truyện tranh là tăng lượng từ vựng hiếm, phức tạp. Nghiên cứu của Đại học Oregon cho thấy: Truyện tranh đạt trung bình 53.5 số từ hiếm hoặc từ phức tạp trên 1000 từ, nhiều hơn trung bình 30.9 từ hiếm trong sách thiếu nhi và 52.7 từ hiếm trong sách dành cho người lớn. Một nghiên cứu khác cho thấy truyện tranh thúc đẩy quá trình học tập và truy hồi kiến thức đã học tốt hơn. Truyện tranh đặc biệt thúc đẩy những trẻ còn dè dặt với việc đọc cầm sách lên và khám phá các trang sách.
Emily Pendergrass – Tiến sĩ – Giám đốc Chương trình Giáo dục Đọc hiểu tại ĐH Vanderbilt cho rằng: “Không phải là trẻ đọc gì, mà là cách trẻ đọc nó và tần suất đọc sẽ giúp trẻ cải thiện các kỹ năng.” Việc bắt ép trẻ đọc những thứ chúng không thích thường khiến trẻ không muốn sờ tới cuốn sách nào nữa trong đời và việc đọc trở thành một áp lực, một nhiệm vụ phải hoàn thành, thay vì là một niềm vui để tận hưởng.
Tiến sĩ nói thêm: Mục tiêu chúng ta cần hướng đến là nuôi dưỡng một đứa trẻ thích đọc và cảm thấy tự tin khi chọn bất kỳ thể loại sách nào – cho dù đó là truyện tranh, kịch của Shakespeare hay sách giáo khoa môn sinh học.
Vậy thì lần tới nếu con trẻ muốn chọn đọc một cuốn truyện tranh, tại sao chúng ta không ủng hộ, sau khi đã biết được những lợi ích tuyệt vời mà thể loại này mang lại cho trẻ? Chỉ việc một đứa trẻ vẫn còn hào hứng với những cuốn sách truyện giấy – trong thời đại mà các thiết bị điện tử “thống trị” như ngày nay, chẳng phải đã là một việc đáng khích lệ lắm rồi sao?
Chưa kể, truyện tranh trên thế giới ngày càng được đầu tư về nội dung, minh họa, nhiều series truyện lọt vào danh sách bán chạy của tờ New York Times. Scholastic – Một nhà xuất bản sách thiếu nhi nổi tiếng trên thế giới, chia sẻ: “Các thủ thư và nhà giáo dục đã báo cáo những thành công vượt trội khi sử dụng truyện tranh để thu hút trẻ em đọc, đặc biệt là đối với những em còn nhiều sự dè dặt, miễn cưỡng với sách.”
Một trong những series truyện bán chạy trên toàn cầu, đạt hơn 16 triệu bản và còn được DreamWorks chuyển thể thành phim hoạt hình, là “Băng đảng quái kiệt”. Series truyện này nhận được nhiều đánh giá tích cực về khả năng khiến trẻ em thích thú với việc đọc, ngay cả những em kén đọc nhất. Các chi tiết hài hước xuyên suốt cuốn sách, tranh vẽ đơn giản nhưng đầy biểu cảm của các nhân vật, cùng với thông điệp đẹp về việc không nên dán nhãn người khác qua vẻ bề ngoài, là những yếu tố chính giúp bộ sách không chỉ chinh phục trái tim các bạn nhỏ trên khắp thế giới, mà còn ghi điểm trong lòng nhiều phụ huynh, thầy cô giáo.
*Tham khảo từ bài viết "Why You Should Encourage Your Child's Love of Graphic Novels" của Sarah Lindenfeld Hall.